Có còn trong màu mực tím ngày đầu
Trang giấy viết chữ mình nghiêng đến lạ
Cái thủa vô tư ấy bây giờ xa xôi quá
Ta ngẩn ngơ tìm bao khoảnh khắc thời gian

Một ngày mùa thi ai đó đến trường
Ấp ủ trang thơ lặng đôi bờ trang sách
Lòng âu lo tự lòng không hiểu được
Để giọt nắng buồn trong mắt ngẫn ngơ say

Gói một thời thơ ấu mãi trong tay
Chợt bỏ quên trong ngăn bàn người lạ
Ta muốn đòi nhưng sợ người không trả
Ta vô duyên còn người lại vô tình

Bài thơ: Lặng Thầm - Nguyễn Hằng Nga

Có gì chung ngoài lớp học con đường
Sao mắt trong đọng cái nhìn bối rối?
Sao mắt nói những điều không hiểu nổi?
Nhắc âm thầm những kỷ niệm không tên

Một khoảng trời xanh những ước mơ xanh
Một con đường mùa thu xao xác lá
Một sân trường bằng lăng rơi mùa hạ
Một dòng sông đêm lấp loáng dòng trăng

Ai tham lam giữ tất cả riêng mình
Chiều tan học tiếng cười trao ngọn gió
Tiếng cười trong veo vỡ tan ngày đầu hạ
Ai giật mình lo cánh phượng hồng rơi

Mực tím thơ ngây trên áo suốt một thời
Nhuốm cánh lục bình trôi mãi vào trong ký ức
Trong mắt ai cả khoảng trời xanh biếc
vẫn còn đây như những phút  ban đầu…

Nguyễn Hằng Nga