Đã nhiều lần tớ thấy cậu trong mơ
Kể cũng lạ bởi vì thời đi học
Hai đứa mình có tình ý gì đâu
Rất vô tư những năm học cùng nhau
Tớ ngồi trước, cậu bàn sau dứt tóc
Chí chóe hoài làm tớ khóc nữa cơ

Kỷ niệm ơi ?

Có lắm khi tớ phải giả làm ngơ
Như chẳng thấy những câu đùa cợt nhả
Nhưng khó thay, cậu là thằng láu cá
Lại thông minh và đanh đá nhất nhì
Thế cho nên tớ ấm ức nhiều khi
Chỉ lẳng lặng quay đi không dám nói
Cậu đỏ mặt và hình như bối rối
Để cuối giờ đánh bạo gọi.. ấy ơi

Tính trẻ con nên dằn dỗi thế thôi
Mai vẫn hẹn học với tôi cậu nhé
Giải bài xong lại vui vẻ như không
Vì thực ra tớ vẫn biết trong lòng
Cậu tốt bụng giầu tình thương bè bạn
Biết sẻ chia sống tình cảm chân thành

Rồi lớn lên mỗi đứa học một ngành
Chẳng gặp lại cũng không hề nhung nhớ
Bởi cuộc sống với bao nhiêu trắc trở
Nỗi riêng buồn khiến lòng tớ giá băng
Tuổi ấu thơ và cả những đêm trăng
Cứ lặng lẽ lùi xa thành kí ức
Để hôm nay mới nghe lòng rạo rực
Nhớ tuổi học trò, nhớ lắm… ngày xưa.

TM