Tuổi thơ tôi là chuỗi tháng ngày dài không hề rạn nứt, là những ngày đầu tiên biết ước mơ để rồi mang chúng vào đời, là những ngày đầu biết nói dối để đi chơi, có khóc, có cười, có những tủi thân của thời trẻ dại. Tuổi thơ cũng là những cung nhạc nhẹ nhàng, sâu lắng như tiếng chảy của con sông quê hương bao đời vẫn chảy, là những vết thương tứa máu khóc ròng nhưng sớm sẽ quên, không phải những vết thương lòng cứ mãi âm ĩ đi theo ngày tháng như bây giờ, như lúc này, như mai sau…(Trích: Ngày Xửa Ngày Xưa)

Tuổi Thơ Tôi

Tôi lớn lên với những cánh diều
Chiều nội đồng gió thoảng phiêu diêu
Bên triền đê thả bò đá bóng
Để bây giờ thương biết bao nhiêu

Tôi lớn lên với những trò chơi
Giấu trong tim ước mộng xa vời
Tuổi thơ ơi những ngày rất đẹp
Để giờ đây theo cả cuộc đời

Tuổi thơ ơi một ngày khôn lớn
Là cuộc đời tôi nhớ trong mơ
Quê hương ơi một lần nức nở
Là cả đời tôi viết vào thơ…
(Huỳnh Minh Nhật)